Skip Navigation Links
Thời trang công sở cao cấp
Men
Women
Thời trang công sở bình dân
Men
Do nu
Góc bạn đọc
Ly Hôn
6 kiểu phụ nữ khiến đàn ông ngoại tình
Phụ nữ thật sự muốn gì???
Sống chậm
Em là tình yêu duy nhất
Đừng lướt qua cuộc sống
Mê muội vì yêu
Yêu đại gia: Được và mất
Cuộc sống là không chờ đợi...
ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG ĐI QUA
Cách thắt cà vạt
Điều quan trọng trong cuộc sống
Chúc một ngày tốt lành!
Chồng vợ thời hiện đại
Quan niệm về ngày Valentine
Hỗ trợ trực tuyến
kinh doanh
Tư vấn làm đẹp
Bài tập giúp dáng thanh mảnh
Bài tập cho vòng 2 săn chắc
Cách giảm béo dành cho người lười
Những loại mỹ phẩm phụ nữ nên có
Những sai lầm khi đắp mặt nạ trái cây
Gội đầu hằng ngày tốt hay xấu?
Giảm mỡ mới phát sinh
Giảm béo theo cách của người Châu Á
Lên size cho vòng một
Giải đáp về giảm béo
Kích hoạt số đo cho “vòng 1”
Giải pháp cho các bà “mẹ xề”
Trang điểm ngày Tết
Làm da trắng đẹp bằng các bài thuốc đông y
Link liên kết
Thăm dò ý kiến
Bạn thấy thích sản phẩm của hãng nào nhất trong thoitrangcongso.vn







Bạn cần biết
Tỉ giá vàng
Tỉ giá ngoại tệ
Thời tiết các vùng
Kết quả xổ số
Thống kê
Tổng truy cập: 97412
Online : 3
"Góc bạn đọc"
Mê muội vì yêu

Ngày anh Tần chuẩn bị đi xuất khẩu lao động, bác gái tôi bảo anh: cưới vợ xong rồi hẵng đi, nhưng anh cười khì khì bảo: - Mẹ vội gì cơ chứ. Hay là mẹ thích có người hầu?

 

Người hầu anh nói là chị Phương. Hai anh chị yêu nhau từ thời phổ thông. Nhà chị Phương nghèo lại đông em, tuy chị học rất giỏi, giỏi hơn cả anh Tần tôi nhưng chị phải rẽ ngang, học nghề rồi đi làm. Chị Phương không đẹp lộng lẫy nhưng ưa nhìn, lại dịu dàng, chăm chỉ nên bác gái tôi rất quí chị. Bà muốn con cưới vợ trước khi đi không phải vì cần có người hầu mà muốn một sự chắc chắn. Chắc chắn cho hai anh chị và cho cả bà (nói dại, nhỡ hai anh chị ngủng ngoẳng thì bà lại mất cô con dâu ngoan).

Anh Tần nháy mắt, tủm tỉm ghé tai chị Phương thầm thì:

Em đừng có dại mà nghe mẹ anh đòi cưới nhé. Cưới xong mà anh đi xa, em ở nhà một mình với mẹ anh và cái Loan thì chẳng khác gì một mình trơ trụi giữa bầy sói… không chịu được đâu. Chiến đấu với mẹ chồng và giặc bên Ngô thì em sẽ thua đấy… Anh không muốn em phải khổ…

Tính đến ngày anh Tần đi xuất khẩu thì hai anh chị yêu nhau đã đến năm thứ 7. Thời gian với bao thử thách mà tình yêu giữa hai người vẫn vẹn tròn, say đắm thì chờ thêm vài năm nữa có là bao. Chị phương không một thoáng lo lắng, nghi ngờ, bởi chị tin người yêu, tin ở mình và tin ở mối tình đầu tha thiết của hai người, chỉ có nỗi nhớ mong da diết đến thắt lòng là làm khổ chị.

Tuy chưa cưới xin chính thức, nhưng cả họ nhà tôi vẫn coi chị Phương là người trong nhà, nhất là bác gái tôi.

Những lúc bác ốm, chị Phương đến chăm sóc, hai người thủ thỉ chẳng khác gì mẹ con. Không cái giỗ nào của gia đình nhà tôi mà vắng mặt chị. Chị đến thật sớm, lo đồ xôi, luộc gà, lo nấu nướng, dọn dẹp… Ai cũng khen chị đảm.

Anh Tần về nước, nhà bác tôi cứ nhộn nhịp những khách, đa số là con gái. Chẳng hiểu từ đâu mà anh có lắm bạn gái đến thế. Bác tôi lo cháy lòng khi thấy hết cô này đến cô khác cứ dập dìu đến đến đi đi, mà cô nào cũng son phấn loè loẹt, cô nào cũng õng ẹo làm nũng con trai bà. Trái tim bà đau nhói khi thấy ánh buồn tím sẫm trong mắt chị Phương.

Có lần tôi thấy chị lén ra sau nhà lau nước mắt khi có một cô gái đẹp như tiên nữ giáng trần đến tìm anh.

Cô gái ấy tên là Mai Trang. Cô ta đẹp lắm. Đẹp cả vẻ mặt lẫn dáng người, đẹp hơn cả các hoa hậu, người mẫu. Ai nhìn cô cũng ngơ ngẩn, vấn vương. Chẳng trách, từ ngày Mai Trang xuất hiện thì tình yêu hơn mười năm của anh họ tôi và chị Phương dường như trôi vào quá khứ mất tăm.

Chị Phương chẳng nói lời trách móc, nhưng thưa đến thăm hai bác tôi. Rồi một hôm, khi anh Tần không có nhà, chị đến và nói:

Con biết, con đến thăm hai bác làm hai bác thêm khó xử và cũng làm khó cho anh Tần. Vì vậy, con sẽ không đến nữa đâu, mong hai bác hiểu cho con. Hai bác cũng đừng trách gì anh ấy. Duyên phận không thể ép được. Số con nó lận đận…

Từ đấy chị không đến nữa. Cả họ nhà tôi đều tiếc, nhất là bác gái. Bác khóc khổ, khóc sở, kể lể, trách mắng nhưng anh Tần như kẻ mê muội, mặc cho mẹ nói, mẹ trách. Anh lao vào cuộc tình liêu trai, vật vờ mê tỉnh trước ánh mắt, nụ cười của người con gái đẹp.

Mai Trang là nhân viên bảo hiểm. Từ khi quen biết cô, anh Tần trở thành người con có hiếu. Anh đã mua bảo hiểm cho cả nhà và để có cớ gặp người đẹp. Khoản tình phí của anh không chỉ dừng lại ở đó. Thỉnh thoảng để lấy lòng cô gái ấy, anh lại kiếm cớ tặng quà cho cô. Cho xứng với người đẹp, những món quà của anh phải thật đặc biệt, phải đắt giá, phải cầu kỳ…

Ông anh họ của tôi không chỉ tốn một đống tiền vào những món quà mà còn tốn không biết bao tâm huyết, trí tuệ và sức lực vào cuộc đua lấy lòng người đẹp này. Anh cứ u mê chẳng biết rằng: Anh chỉ là con mồi mà Mai Trang thích vờn nhưng không thích bắt. Cô cứ nũng nịu, ỡm ờ những lời ngon ngọt, gieo vào lòng anh Tần những tia hy vọng mong manh mà dai hơn chão. Nhận quà của anh, cô thưởng cho anh cái hôn ngọt ngào khiến anh mê đi trong hạnh phúc. Cô có thể cho anh ôm thoả thích, nhưng khi anh ngỏ lời yêu thương, nói chuyện tương lai thì cô lại ỡm ờ nũng nịu: Chẳng lẽ thế này chưa đủ với anh sao?... Em còn thích tự do chút nữa…

Mỗi lần như thế, ông anh họ tôi lại bần thần hàng tuần liền. Anh đã qua cái tuổi ba mươi, anh cần một gia đình với một người vợ và những đứa con. Anh cần ổn định cuộc sống. Quan hệ tình cảm không rõ ràng, không chắc chắn khiến anh bất an, mệt mỏi. Anh như kẻ tâm thần, vơ vơ vẩn vẩn. Không ít lần anh đã định đầu hàng. Nhưng như tính được thời gian để anh họ tôi vừa đủ nản mà không bỏ cuộc, Mai Trang lại gọi điện cho anh. Chỉ là những lời ỡm ờ, thật thật hư hư nhưng đủ làm cho anh tôi sống lại, hoạt bát, vui tươi như được uống thuốc tiên. Anh lại hăm hở tỉ mỉ chọn quà, đến thăm, rủ đi chơi…

Cái trò cút bắt của Mai Trang kéo dài ba năm trời khiến anh Tần mệt mỏi chẳng làm gì nên hồn. Có lần anh được cử đi nước ngoài nâng cao nghiệp vụ 6 tháng nhưng sợ mất người đẹp nên anh từ chối thẳng tưng. Vậy mà người đẹp vẫn chẳng biết lòng anh, chẳng muốn thuộc về anh. Cô chỉ đi chơi với anh khi anh nhắn: Anh có quà cho em đây. Anh đến đón nhé… Cô đủ sành sỏi để làm vừa lòng những kẻ có tiền mà không thuộc riêng ai. Cô quyết rút sạch tiền trong túi họ rồi mới buông tha. Cô biết lựa chọn và đánh giá con người qua những món quà cô thu được – Anh không đứng vào hàng thứ nhất - Điều ấy ông anh họ của tôi không muốn biết.

Sang đến tuổi 35 anh Tần không đủ sức đua nữa. Số tiền tích cóp trong những ngày lao động ở Đức đã bay theo những món quà tặng người đẹp, hết nhẵn. Những hợp đồng bảo hiểm chẳng có tiền nuôi cũng đành phải chấm dứt. Anh đã quá mệt mỏi. Nhưng anh vẫn vật vờ mơ mơ màng màng, thỉnh thoảng lại bấm số điện thoại của người đẹp như một kẻ tâm thần để nghe câu: Số điện thoại quí khách vừa gọi không liên lạc được…

Theo 24h

 
 
Các tin đã đưa
Yêu đại gia: Được và mất
Cuộc sống là không chờ đợi...
ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG ĐI QUA
Cách thắt cà vạt
Điều quan trọng trong cuộc sống